Skip Ribbon Commands
Skip to main content

Quốc hội thảo luận Luật sửa đổi, bổ sung một số điều của Luật ban hành văn bản quy phạm pháp luật

( Cập nhật lúc: 24/11/2019  )
Sáng ngày 21/11, Quốc hội thảo luận tại Hội trường về dự án Luật sửa đổi, bổ sung một số điều của Luật Ban hành Văn bản quy phạm pháp luật. Đây là dự án luật thu hút được nhiều sự quan tâm của các ĐBQH cũng như các cơ quan, đơn vị từ Trung ương đến địa phương.

 

ĐBQH Triệu Thị Thu Phương, Trưởng Ban Dân tộc tỉnh Bắc Kạn thảo luận về Luật sửa đổi, bổ sung một số điều của Luật Ban hành VBQPPL


Bày tỏ đồng tình cao với các nội dung ban soạn thảo đưa ra sửa đổi, bổ sung trong dự thảo luật, ĐBQH Triệu Thị Thu Phương, Trưởng Ban Dân tộc tỉnh Bắc Kạn cho rằng việc bổ sung quy định "trường hợp cần thiết phải quy định thủ tục hành chính trong nghị quyết" tại khoản 4 Điều 14 là rất phù hợp với tình hình thực tiễn, vì theo quy định hiện hành thì văn bản quy phạm pháp luật của địa phương không được quy định thủ tục hành chính, trừ trường hợp được luật giao. Tuy nhiên, tại khoản 4 Điều 27 luật hiện hành thì HĐND tỉnh có thẩm quyền ban hành nghị quyết để quy định các biện pháp có tính chất đặc thù phục vụ phát triển kinh tế - xã hội của địa phương. Do vậy, để các biện pháp, chính sách đặc thù do địa phương ban hành đảm bảo tính khả thi, thì phải ban hành các quy định về trình tự, hồ sơ, yêu cầu, điều kiện và cách thức thực hiện... đó chính là thủ tục hành chính, nếu không quy định thì sẽ không thể ban hành được biện pháp, chính sách riêng của địa phương.

 

Từ thực tiễn của địa phương, đại biểu Triệu Thị Thu Phương đề nghị sửa đổi, bổ sung thêm ba nội dung để đảm bảo việc thi hành luật được khả thi, các quy định của pháp luật phù hợp, bảo đảm các quy định điều chỉnh được các quan hệ xã hội phát sinh trong đời sống, tránh sự chồng chéo, mâu thuẫn giữa các văn bản cấp trên để chất lượng của xây dựng, ban hành văn bản quy phạm pháp luật được tốt hơn.

 

Thứ nhất, bổ sung vào Điều 127 đề nghị xây dựng quyết định của UBND cấp tỉnh đối với trường hợp cơ quan chuyên môn đã được UBND tỉnh chủ động giao, phân công chủ trì soạn thảo văn bản quy định chi tiết thì không cần cơ quan chuyên môn phải lập đề nghị xây dựng quyết định trình Chủ tịch UBND tỉnh. Trong trường hợp này, nếu thực hiện theo quy trình lập đề nghị xây dựng văn bản quy phạm pháp luật để xin ý kiến của UBND tỉnh chấp thuận theo quy định chỉ mang tính chất thủ tục và mất thời gian.

 

Thứ hai, sửa đổi quy định "Văn bản quy phạm pháp luật của Hội đồng nhân dân, Ủy ban nhân dân các cấp, chính quyền địa phương ở đơn vị hành chính - kinh tế đặc biệt không được quy định hiệu lực trở về trước" tại khoản 3 Điều 152 theo hướng văn bản quy phạm pháp luật của HĐND, UBND các cấp, chính quyền địa phương ở đơn vị hành chính - kinh tế đặc biệt được quy định hiệu lực trở về trước đối với các văn bản quy định về lợi ích chung của xã hội, quyền, lợi ích của các tổ chức, cá nhân để đảm bảo quyền, lợi ích của các đối tượng được áp dụng, đặc biệt là các chính sách hỗ trợ. Vì trong thực tiễn, các văn bản quy phạm pháp luật ở địa phương được ban hành trên cơ sở phân cấp, ủy quyền của các cơ quan Trung ương. Do vậy, thời điểm có hiệu lực của văn bản ở địa phương sẽ chậm hơn văn bản của các cơ quan cấp trên và sẽ có hiệu lực muộn hơn văn bản của Trung ương nhưng không được quy định hiệu lực trở về trước, nên sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến quyền lợi của các đối tượng được áp dụng, đặc biệt là các chính sách hỗ trợ.

 

Thứ ba, đề nghị ban soạn thảo rà soát khoản 4 Điều 154 luật hiện hành để phù hợp nhất với thực tiễn vì luật hiện hành chưa đưa ra khái niệm thế nào là văn bản quy định chi tiết, gây khó khăn trong việc rà soát, xác định văn bản quy định chi tiết đương nhiên hết hiệu lực. Trong một số trường hợp, văn bản quy phạm pháp luật của cấp trên được ban hành theo trình tự, thủ tục rút gọn, có hiệu lực ngay từ ngày ký ban hành hoặc thời gian từ lúc ký ban hành đến thời điểm có hiệu lực ngắn, dẫn tới việc xây dựng văn bản quy định chi tiết không kịp thời có hiệu lực của VBQPPL cấp trên. Trong khi đó các văn bản quy định chi tiết cũ đã bị hết hiệu lực theo quy định tại khoản 4 Điều 154, nhưng các văn bản quy định chi tiết mới thì chưa thể kịp ban hành nên đã tạo ra "khoảng trống pháp lý" do không có văn bản quy phạm pháp luật điều chỉnh quan hệ xã hội, gây khó khăn cho công tác quản lý, điều hành. Trên thực tế cá biệt có hiện tượng nhiều văn bản quy định chi tiết cũ vẫn phù hợp với thực tế và phù hợp với văn bản quy phạm pháp luật của cấp trên mới được ban hành. Tuy nhiên, theo quy định thì các văn bản quy định chi tiết này đương nhiên hết hiệu lực, phải ban hành lại (kể cả giữ nguyên nội dung), dẫn tới lãng phí nguồn lực không cần thiết.

 

Theo chương trình xây dựng luật, pháp lệnh của Quốc hội, dự thảo luật này sẽ được xem xét, thông qua tại kỳ họp thứ 9, Quốc hội khóa XIV.

 

Trong phiên họp buổi chiều, Quốc hội biểu quyết thông qua Luật Thư viện và thảo luận về dự án Luật Thanh niên (sửa đổi)./.

Tác giả:  Ái Vân
Sign In