Skip Ribbon Commands
Skip to main content

Công tác phòng chống xâm hại trẻ em trên địa bàn tỉnh

( Cập nhật lúc: 12/11/2019  )
Trong những năm gần đây, kinh tế - xã hội của tỉnh từng bước phát triển, đời sống nhân dân ngày càng được cải thiện, các chính sách an sinh xã hội được quan tâm thực hiện đồng bộ nhất là công tác bảo vệ, chăm sóc trẻ em.

 

Qua giám sát của Đoàn ĐBQH tỉnh về việc thực hiện chính sách, pháp luật về phòng, chống xâm hại trẻ em trên địa bàn tỉnh cho thấy, thời gian qua các cấp ủy đảng, chính quyền và các tổ chức đoàn thể, xã hội trong toàn tỉnh đã luôn quan tâm, triển khai thực hiện các chủ trương, chính sách, pháp luật về bảo vệ và phát huy quyền trẻ em. Công tuyên truyền, phổ biến, giáo dục pháp luật, kiến thức, kỹ năng về bảo vệ trẻ em, phòng, chống xâm hại trẻ em được thực hiện thường xuyên, với nhiều hình thức, cho nhiều đối tượng khác nhau. Việc xây dựng môi trường gia đình an toàn, lành mạnh được thực hiện qua việc triển khai có hiệu quả kế hoạch phát triển kinh tế - xã hội, các chương trình xóa đói, giảm nghèo nhằm xây dựng các gia đình no ấm, tiến bộ, hạnh phúc; đầu tư xây dựng các điểm vui chơi công cộng cho trẻ… Đến tháng 6/2019, toàn tỉnh có 22 mô hình phòng, chống bạo lực gia đình, trong đó có 110 câu lạc bộ gia đình phát triển bền vững, 110 nhóm phòng, chống bạo lực gia đình, 282 địa chỉ tin cậy tại cộng đồng, trợ giúp nạn nhân bị bạo lực gia đình.

 

Mặc dù vậy, tình trạng xâm hại trẻ em trên địa bàn tỉnh trong những năm gần đây vẫn có xu hướng diễn biến phức tạp, có vụ việc ở mức độ nghiêm trọng. Từ năm 2015 đến nay, toàn tỉnh có 52 trẻ em bị xâm hại (01 trẻ em nam; 51 trẻ em nữ). Trong đó, xâm hại tình dục chiếm tỉ lệ cao nhất (94%) gồm 49 trường hợp, chiếm đoạt 01 trường hợp, bạo lực 02 trường hợp. Đối tượng thực hiện hành vi xâm hại trẻ em thường là những người quen biết với các thành viên trong gia đình và thường lợi dụng mối quan hệ thân thiết với nạn nhân, sự thiếu hiểu biết về giới tính và khả năng tự vệ yếu của các bé gái để thực hiện hành vi xâm hại với hành vi đe dọa, ép buộc không tiết lộ việc bị xâm hại và người xâm hại trẻ. Một số trường hợp, đối tượng làm quen với trẻ qua các trang mạng xã hội để kết bạn, làm quen rồi lợi dụng thực hiện các hành vi xâm hại. Đa số trường hợp trẻ bị xâm hại xảy ra tại địa bàn các xã vùng sâu, vùng xa, vùng đồng bào dân tộc thiểu số ít người, hoặc ngay tại các hộ gia đình sinh sống nhỏ lẻ tách biệt với khu dân cư.

 

Trẻ em bị xâm hại, nhất là xâm hại tình dục thường để nhiều hậu quả và di chứng nặng nề khiến trẻ bị tổn thương về thể chất, hoảng loạn tinh thần, sang chấn về tâm lý, ảnh hưởng trực tiếp đến sức khoẻ và sự phát triển của trẻ; một số trẻ bị nhiễm các bệnh lây truyền qua đường tình dục hoặc mang thai ngoài ý muốn (17 trường hợp), nhiều trẻ bỏ học, sợ tiếp xúc với bạn bè và mọi người xung quanh...

 

Những năm gần đây, nhận thức của người dân và bản thân trẻ em về pháp luật phòng chống xâm hại trẻ em có nhiều tiến bộ, đa số các trường hợp xâm hại trẻ em đã được chính trẻ em bị xâm hại hoặc cha mẹ, người thân của trẻ thông tin, tố giác qua Tổng đài điện thoại quốc gia bảo vệ trẻ em (số 111) hoặc cán bộ làm công tác trẻ em ở xã, thôn. Các tin báo, tố giác về xâm hại trẻ em đều được các cấp chính quyền địa phương tiếp nhận và được các cơ quan công an, kiểm sát tiến hành xác minh, điều tra làm rõ vụ việc và xử lý theo quy định của pháp luật. Đồng thời, các trường hợp trẻ em bị xâm hại và có nguy cơ bị xâm hại đều được hỗ trợ, can thiệp theo quy trình tại Nghị định số 56/2017/NĐ-CP. Song bên cạnh đó, vẫn có một số vụ việc xâm hại trẻ em bị gia đình che dấu hoặc chính quyền địa phương tiếp nhận, báo tin chậm, gây khó khăn cho việc thu thập chứng cứ, thụ lý điều tra, xử lý vi phạm và triển khai các hoạt động can thiệp, trợ giúp cho trẻ em. Bên cạnh đó, việc xét xử các vụ án liên quan đến tội phạm xâm hại tình dục trẻ em phải bảo mật thông tin để bảo toàn danh tính cho nạn nhân nên ít được đưa ra xét xử lưu động, thông tin rộng rãi; một số hành vi xâm hại trẻ em có chế tài xử phạt còn nhẹ, chưa đủ sức răn đe, giáo dục phòng ngừa.

 

Qua giám sát tại địa phương, Đoàn ĐBQH tỉnh kiến nghị Quốc hội xem xét, tiếp tục hoàn thiện hệ thống pháp luật về điều tra, truy tố, xét xử, xử lý vi phạm hành chính các hành vi xâm hại trẻ em; bổ sung Luật Giám định tư pháp về quy định trưng cầu giám định pháp y về xâm hại trẻ em là loại đặc biệt cần có quy trình giám định riêng; xem xét tăng mức hình phạt đối với hành vi hiếp dâm trẻ em dưới 13 tuổi quy định tại điểm b, Khoản 1 Điều 142 Bộ Luật Hình sự năm 2015, nhằm đảm bảo tính răn đe đối với loại tội phạm này. Đoàn kiến nghị Chính phủ tăng cường công tác quản lý nhà nước về bảo vệ chăm sóc giáo dục trẻ em; quan tâm bố trí tăng nguồn kinh phí hỗ trợ đối với các tỉnh khó khăn để thực hiện các mục tiêu về trẻ em. Đồng thời, yêu cầu UBND tỉnh tăng cường thanh tra, kiểm tra công tác quản lý nhà nước về trật tự, an toàn xã hội, chủ động nắm tình hình, diễn biến hoạt động của tội phạm xâm hại trẻ em để có kế hoạch phòng ngừa, ngăn chặn; nâng cao hiệu quả công tác điều tra, xử lý tội phạm xâm hại trẻ em, xử lý nghiêm minh, kịp thời đúng pháp luật, kiên quyết không để lọt tội phạm; chỉ đạo Ban Chỉ đạo công tác trẻ em các cấp nâng cao vai trò, trách nhiệm, tăng cường công tác phối hợp giữa các đơn vị thành viên; quan tâm xây dựng các khu vui chơi, các điểm sinh hoạt văn hóa, thể dục, thể thao công cộng cho trẻ em để tạo môi trường giúp trẻ em phát triển lành mạnh.

 

Dự báo trong thời gian tới, tình hình tội phạm xâm hại trẻ em còn diễn biến phức tạp, tính chất vụ việc có chiều hướng ngày càng tinh vi, đối tượng xâm hại trẻ em thuộc nhiều thành phần, lứa tuổi khác nhau nên khó quản lý, phòng ngừa. Sự tác động mặt trái của kinh tế thị trường, sự xuống cấp đạo đức xã hội của một bộ phận công dân cũng như sự thiếu quan tâm của một số cha mẹ làm cho một số trẻ em có lối sống buông thả, thích đua đòi, tò mò khám phá về giới tính nhưng thiếu kỹ năng phòng ngừa nên dễ bị dụ dỗ, xâm hại. Bên cạnh đó, văn hóa phẩm, phim ảnh kích động, bạo lực, khiêu dâm, kích dục phát tán trên mạng xã hội ngày càng nhiều nhưng chưa được kiểm soát chặt chẽ... nên nguy cơ xâm hại trẻ em, nhất là xâm hại tình dục có khả năng gia tăng. Do đó, để bảo vệ trẻ và ngăn chặn những hành vi xâm hại trẻ em đòi hỏi phải có sự vào cuộc đồng bộ của các cấp ủy, chính quyền, các tổ chức đoàn thể, đặc biệt là sự quan tâm, giáo dục của nhà trường và các bậc cha mẹ, giúp trẻ có môi trường phát triển an toàn, lành mạnh./.

Tác giả:  Ái Vân
Sign In